Chúng ta sẽ đôi lần hứng chịu về cho riêng mình những nỗi đau ngoài sức chịu đựng.

Mình luôn tự hỏi, chắc hẳn phải đến khi được nhìn thấy nhau thật sự, anh mới hiểu được về con người mình, về bản tính mình. Dù đã đi qua nhiều mốc thời gian khác nhau, dù tất cả cảm giác mình đã trải qua, mắng có đánh đập có, nhưng chưa bao giờ cảm thấy ê chề như ngày hôm nay.

Hiếm khi nào những người bên cạnh có thể nói mình thế, đơn giản vì tự bản thân sẽ luôn balance được thái độ đối phương. Nhưng với anh, mình ko làm được. Vẫn mong sau này dù có gặp nhau, dù đang nắm tay nhau ngoài phố hay chỉ đơn giản là nằm ngủ cạnh nhau, anh vẫn cho mình được sự bình yên như mỗi khi mình hay bảo: “Em thích anh như lúc này”.

Chưa bao giờ mình cảm thấy buồn đến thế. Lần duy nhất mình thức khuya là 4h – để đan áo cho anh. Sau đó phải kể đến thời gian trở về sau chuyến đi, ko ngắn ko dài nhưng đủ để nhận ra nhiều thứ nên cần có sự thay đổi. Nhưng hôm qua mình chẳng tài nào ngủ được, ko phải vì tập trung làm việc mình đặt ra, không phải vì buồn cho những thứ đã qua, mà vì lo cho một người. Trong tất cả những người từng đi qua cuộc đời mình, phương châm của mình luôn là không cho đi quá nhiều, vì cho nhiều là đau nhiều.

Vài hôm trước buồn nhiều thứ, nhưng chợt nhận ra có anh là hạnh phúc, có anh là an yên. Đơn giản vì anh cho mình thấy anh quan sát đến cuộc sống mình, đến gia đình, đến cả những thứ mình giấu chẳng dám nói. Đàn ông có một điểm hay ở chỗ, họ quan sát nhưng không nói. Nếu những thứ anh đã nói là thật tâm, thì mong có thể đi cùng nhau dài lâu, khi cả hai đều hiểu về nhau. Về phía mình, có thể mình hiểu chưa nhiều, nhưng mong là đủ.

Đôi khi cái đơn giản nhất chỉ là một câu nói bình thường, em không ngủ thế có mệt không? cũng đủ làm mình buông bỏ hết, chỉ để nhoẻn miệng cười. Mình ko tra khảo, vì bây giờ chỉ cần biết được đã như thế nào, thì muốn ra sao cũng được. Mình luôn có thể ngọt ngào, nhưng ở đối phương cũng cần có sự hòa hợp. Thật khó khi bản thân ngọt ngào khi người chỉ đang vây quanh bởi mệt mỏi và tức giận. Lần đầu tiên mình hiểu được lo lại mang lại áp lực, niềm lo lắng của mình lại trở thành sự ràng buộc, sự kiểm soát tra vấn người khác. Lần đầu tiên mình nhận ra thói quen yêu thương của mình là sai, là chệch hướng.

Hôm nay nghĩ gì viết đó, chữ nào pop-up lên đầu thì viết vào, chẳng màng văn vẻ. Đọc lại thấy nhiều thứ “đầu tiên” diễn ra trong một buổi sáng, lòng hoang mang tự đặt ra cả tá câu hỏi từ sáng sớm đến cả mãi bây giờ. Nếu nghi có đọc, cám ơn mày vì luôn nắm chặt cổ tay tao. Mình luôn trách khi nhìn những vết cứa trên cổ tay một ai đó, nhưng đến giờ, nếu thật sự những vết cứa đỏ bầm máu ấy làm dịu đi cơn bão trong lòng mình, thì luôn sẵn sàng. Cái tội của mình phải chăng đã yêu người sai cách. Dù thế nào, chỉ mong .. thôi, cũng không mong nữa vì mong chẳng bao giờ trở thành như mình muốn.

02.

Xem một bộ phim tình cảm. Em thấy anh.
Đọc một quyển truyện hay. Em cũng nghĩ về anh.
Uống ly cà phê ở một quán nào đó xinh xinh. Em ước gì được đến cùng anh.
Ôm cháu gái của em, chơi đùa với nó. Em luon nghĩ **** có sẽ yêu em như em yêu cô bé này không ?
Em lại ôm — anh vào lòng. Mùi thơm quen thuộc. (tiện mồm viết đại, ko biết ôm cái gì). Anh đang ở đâu ? Có nhớ em không ? Em chưa bao giờ nhận thấy sự tổn thương đau đớn nào cả. Em luôn tin tưởng anh sẽ về với em. Em mặc kệ ai nói em ngu ngốc. Em chưa bao giờ nghĩ là em ngốc. Em đang giành lấy người đàn ông của đời em, em đang ôm lấy người đàn ông thuộc về em. Cả đời sau này em cũng chỉ ôm lấy anh mà thôi. Anh sẽ về đúng khong ? Nhất định là như thế mà.

tumblr_nwuy0akfkm1qfdwsio1_500
Anh biết không, em chưa bao giờ đánh cược cho điều gì vì em rất ngu tính toán. Bài toán này em cược hết tất cả trong khi chẳng biết đáp án ở đâu. Em thương anh, bằng tất cả niềm tin em có. Và thương anh, bằng tất cả lòng tin còn sót lại trên đời.

Em cứ nghĩ thế này, nếu có chết, hy vọng em sẽ chết trước anh. Bởi em không thể chịu đựng nổi cảm giác phải tiễn anh dần khuất trên con đường đi. Bao tháng nay, em chỉ biết đứng sau lưng anh, bao lâu nay, em chỉ ước rằng rồi sẽ có một ngày anh hiểu được tình cảm em dành cho anh. Anh hiểu không? Có nghe em nói không?

Có người nói rằng em ngu ngốc, vì em chạy theo một người sẽ không bao giờ quay đầu lại để đứng chờ em. Nhưng có sao, có sao đâu?  Tình yêu là gì? Em không trả lời được. Nhưng chắc nó cũng giống như cách em đã từng chờ anh mỗi đêm không có anh ở cạnh. Và đến một lúc, biết rằng anh đã về nhà rồi. Thế rồi lại một lần quay ngược con đường để lẻ loi một mình. Nhưng em thấy vui, hạnh phúc về điều đó.

Ngày mai, ngày mai em sẽ đi mất rồi. Ngày mai, ngày mai, liệu anh có còn say ngủ chứ? Anh có sẵn lòng tiễn em một đoạn đường rất dài này không. Anh là tuổi trẻ, là ước mơ, cũng là vết đau khó lành. Em đã từng xé muôn ngàn con tim này để trên mọi nơi có anh, một ngày nào đó, anh sẽ tìm thấy nhé. Và cho dù em không còn ở đây, hãy cứ bật một ngọn đèn vàng chờ em.

Em không biết phải gói ghém yêu thương dành cho anh cất vào nơi nào nữa? Đâu đâu, cũng là nhung nhớ dành cho anh. Đâu đâu, cũng là lưu luyến ngày ngày yêu anh.

Anh định bao giờ mới yêu em?

Chúng tôi chỉ là những người thân thuộc của nhau. Đúng như nghĩa đen. Bên nhau – chia sẻ – và cảm thông . Ở bên nhau, nếu tôi buồn anh sẽ vỗ về. Lắm lúc, tôi cảm nhận được anh thương mình, và tôi thương anh còn tròn đầy hơn thế. Mà đôi khi tôi lại không biết trong lòng đối phương nghĩ gì, tôi cũng muốn biết, nhưng mỗi lần như vậy, tôi chợt bảo mình dừng lại trước khi biết sự thật là anh chưa bao giờ yêu tôi. Bỏ mặc những lời cân nhắc, tôi vẫn hỏi và chấp nhận câu trả lời rất bình tĩnh.  Thà tôi tự lừa mình, cảm giác sẽ ngàn lần dễ chịu hơn.

Tôi tự lừa mình là vậy. Là anh cũng thương tôi như tôi đã yêu anh, là anh muốn chúng tôi đi xa hơn, nhưng chưa tìm ra cách. Là hai kẻ độc thân, đến với nhau thì có cái mẹ gì là ko đúng ? Là tôi bắt đầu trở nên quá ích kỉ và vớ vẩn đến mức cứ làm phiền đối phương như thế. Nhưng đàn bà mà , cũng chẳng mạnh mẽ gì cho cam.

Em thật sự yêu anh mà. Anh định bao giờ thì anh mới yêu em?

Lựa chọn tốt nhất

Đối với mình, lựa chọn tốt nhất không phải ở bên một người có thể cho mình tất cả mọi thứ hay làm tất cả gì bản thân mình muốn. Lựa chọn tốt nhất là ở bên một người cho mình cảm giác dễ chịu. Dễ chịu tới mức nếu ngủ bên nhau thì sẽ cố gắng nằm ôm cứng ngắc không cựa mình tới một cái suốt 7-8 tiếng. Chắc sẽ không giống những người khác cứ quậy qọ xong ăn mắng. Lúc ngủ thế nào, lúc thức y vậy.

Mỗi ngày cứ trôi qua dễ chịu như thế, không có cảm giác phải nhịn cái này, nhường cái nọ, không phải gồng lên chịu cái này nín cái kia, muốn làm gì sẽ làm nấy, muốn nói gì sẽ nói nấy, không một chút gợn đối với nhau. Tại anh cứ kêu mình chịu đựng chứ thấy có gì đâu. Chề mỏ!

Nhiều sóng gió, nhiều bão bùng, cũng chẳng giống nhau cái gì, tại sao có thể chịu được những tính xấu của mình. Mình hay nói  như thế, thực ra khi yêu nhau, mình có xấu tính tới đâu người kia cũng dỗ dành, cũng nhường nhịn, nhưng trong lòng họ vẫn không hoàn toàn thoải mái, nhưng khi đó tình yêu lớn hơn cái thoải mái cá nhân đó, nên họ vẫn dỗ dành mình. Tới khi tình cảm cạn đi, thì dù mình vẫn vậy, chẳng thay đổi, họ cũng thấy mệt mỏi với mình, nhắn một cái tin cho mình họ cũng mỏi mệt, mình không làm gì cả họ cũng mỏi mệt, gặp mình lần cuối cho một lí do rõ ràng họ cũng mỏi mệt. Cho nên, may mắn nhất trên đời chính là gặp được người thoải mái hoàn toàn với con người mình, không phải sự gồng gắng để dỗ dành, càng không phải chấp nhận mình, mà là rất tự nhiên đã hòa hợp với nhau.

Mình chắc chắn là đứa con gái may mắn nhất thế giới. Và đương nhiên, mình nhất định giữ anh thật chặt ở bên chứ không dại dột buông bỏ lãng phí duyên trời.

Anh về là của riêng Khanh nhé?

Giá như là em đang có anh

sớm mai thức dậy muốn được nhìn ngắm khuôn mặt anh khi ngủ say.

rúc vào lòng anh khi ngoài kia có mưa, cọ dụi, ôm hôn, nắm tay, làm tình.

ngồi sau nhét tay vào túi áo anh khi lạnh.

ghi nhớ mùi hương của anh, thói quen của anh, nụ cười của anh.

cùng lên núi, cùng ra biển.

cùng nấu ăn, cùng dọn dẹp.

ngồi đối diện viết thư cho nhau.

hôn nhau thật lâu.

khóc trong vòng tay anh.

08.08.2015